Trên đời không có bao nhiêu tu sĩ biết được bản chất ngộ đạo của Ôn Lương Bích.
Cộng thêm hiện tại, đa số tu sĩ đều đang chinh phạt tiểu thế giới để kiếm công huân.
Nơi này càng ít có tu sĩ bước chân đến.
Suy cho cùng, chết rồi còn có thể sống lại, bị tường Vô Lượng cắn nuốt thì thật sự rất khó nói.
Hứa Bạch lặng lẽ đi tới đáy cốc núi Vô Lượng, đứng từ xa nhìn tường Vô Lượng bóng loáng như gương và kiên nhẫn đợi.
"Nghe nói lần trước chính là ngươi đã cứu cháu trai của Quan Hành Tu khỏi tường Vô Lượng?" Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên sau lưng Hứa Bạch.
Hứa Bạch kinh hãi.
Hắn quay người nhìn lại, chỉ thấy một tu sĩ trung niên mặc đạo bào màu tím ánh kim, không biết từ lúc nào xuất hiện bên cạnh hắn.
Hắn chỉ lặng lẽ quan sát Ôn Lương Bích chứ không nhìn về phía Hứa Bạch.
Nhưng rõ ràng người vừa lên tiếng chính là vị tu sĩ mặc đạo bào màu tím ánh kim này.
Trong lòng Hứa Bạch nhất thời có chút nghiêm trọng.
Tuy đối phương cố ý thu lại khí tức nhưng chỉ khiến Hứa Bạch căn bản không cách nào cảm nhận được sự hiện hữu của hắn, Hứa Bạch vân có thể phán đoán được tu vi thật sự của đối phương.
Tiên tôn Hợp Đạo!
"Thưa tiền bối, phải nói là ta may mắn cứu được Quan Trường Ca." Hứa Bạch cung kính hồi đáp.
Đồng thời, trong đầu hắn suy nghĩ loạn xạ, xem thử có suy đoán được thân phận của đối phương.