"Để bảo đảm an toàn, bản tôn vẫn nên rời khỏi Trường Sinh cốc thì tốt hơn."
Từ trước đến giờ, Lý Phàm làm việc luôn dứt khoát và kiên quyết.
Ngay khi ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu, bản tôn không chút do dự, chỉ để lại truyền tấn nói mình có chuyện quan trọng cần ra ngoài một chuyến.
Trước khi Liễu Tam trở về, hắn đã lặng lẽ rời khỏi Dược Vương Cốc.
"Tốt nhất là ta nên nhờ người ở Ngũ Lão hội xác nhận công hiệu của Chân Thực Dụ Quả này mới được." Trong mắt Lý Phàm hiện lên một đạo tinh quang.
Hắn tạm thời thu hồi Giải Ly điệp và đi thẳng đến nơi ở của Sóc Phong.
Đồng thời, Hứa Bạch trở về châu Thiên Lương, âm thầm tìm tu sĩ Vệ Thú viện và cũng là gián điệp của Ngũ Lão hội mà lúc đầu giao dịch với hắn.
Người này tên là Lưu Ôn Vũ.
"Lưu đạo hữu, ta nghe nói ngươi còn chưa tạo ra Thiên Huyền Bảo Giám của riêng mình?"
Hứa Bạch lên tiếng trước.
Trên mặt Lưu Ôn Vũ hiện lên một tia lo lắng nhưng hắn cũng không nói gì quá khác người.
Hắn chỉ nói: "Sắp rồi. Tuy trong Tiên Minh có không ít tu sĩ vẫn còn băn khoăn với sự tồn tại của Thiên Huyền Bảo Giám nên không muốn tạo ra nó."
"Nhưng ta nghe nói quyết nghị chính thức đã hạ rồi, phàm là thành viên trong thể chế Vạn Tiên Minh đều phải tạo bảo giám trong cơ thể. Tu sĩ Vệ Thú viện bọn ta càng phải hoàn thành trước. Đây mới chỉ là bước đầu tiên."