"Ta nghe nói, trong Đế quốc các ngươi vẫn còn tồn tại cấp bậc quý tộc gì đó..."
Hứa Bạch cười nhạo, nhìn Đế nữ và nói: "Nhớ kỹ, Đế quốc chỉ cần hoàng đế, không cần quý tộc gì cả."
"Từ hôm nay trở đi, Đế quốc chỉ có một người lãnh đạo."
Dứt lời, Hứa Bạch chắp tay: "Ta cũng có nhiều việc nên không thể ở lâu thêm nữa. Hy vọng lần sau ta tới đây có thể mang theo tin tức tốt cho các ngươi."
Không đợi ba người Tiểu Thanh cáo biệt, Hứa bạch nhanh chóng phi độn ra khỏi Đế quốc.
Nhìn Hứa Bạch rời đi, ánh mắt Đế nữ nhìn ra ngoài cung điện.
Một tia sát khí hiện lên, cuối cùng dần dần trở nên kiên định...
Huyền Hoàng giới, lối vào Đế quốc.
Liễu Tam đã đi trước một bước, hiện đang đứng đợi Hứa Bạch.
"Thiếu chủ, biểu hiện của ta như thế nào?"
Thấy Hứa Bạch hiện thân, hắn không khỏi có phần dương dương đắc ý.
"Ha ha, không ngờ Liễu lão trông cương trực công chính, hóa ra khi lừa gạt người khác cũng hỗn nhược thiên thành như vậy, không hề tìm ra một tia sơ hở nào. Sau này, ta phải nhắc nhở Khương trưởng lão cẩn thận rồi." Hứa Bạch cười nói.
Sắc mặt Liễu Tam đột nhiên xụ xuống.
Nhưng rất nhanh, hắn chủ động chuyển đề tài: "Không nói đến chuyện khác, nơi gọi là tiểu thế giới Đế quốc này quả thật có không ít môn đạo. Chỉ riêng "lò luyện vạn vật" kia, cho dù là ở Tu Tiên giới thượng cổ thì nó cũng có chút bất phàm."