Chỉ là vẫn không có hoàn toàn dỡ xuống đề phòng. Hứa Bạch chỉ giả vờ không biết, mọi việc như cũ.
Thời gian cực nhanh.
Hai năm sau, năm định neo thứ 22.
Trong Trường Sinh cốc.
Giải Ly điệp trong tay Lý Phàm bộc phát ra một luồng sáng trắng lóa mắt.
Có vô số trận phù từ trên Giải Ly điệp không ngừng hiện lên, nhanh chóng biến hóa.
Sau khi bạch quang cuối cùng từ từ tiêu tán, Lý Phàm lại nhạy bén phát hiện được Giải Ly điệp của mình đã lớn hơn một vòng.
"Đây là người thất bại đầu tiên đã xuất hiện trong quá trình chín điệp tranh hùng." Lý Phàm thầm nghĩ trong lòng.
Còn chưa kịp nghiên cứu kỹ càng Giải Ly điệp sau khi thăng hoa, tiếng hô cực kỳ hưng phấn của Phương Tái Tế bỗng nhiên vang lên.
"Tông chủ, cuối cùng ta cũng nghiên cứu ra cách dùng cụ thể của Mâm đá tận cùng rồi!"
Con mắt đồng thị bay tới trước mặt Lý Phàm, tung bay trên dưới không ngừng, vẽ ra từng đường kim tuyến.
"Ồ?" Không nghĩ tới tiến độ của đám người Phương Tái Tế nhanh như vậy, Lý Phàm lộ vẻ kinh ngạc.
Dưới sự dẫn dắt của con mắt đồng thị, Lý Phàm đi tới sân bãi thí nghiệm.
Chỉ thấy 'Mâm đá tận cùng' vốn không khác tảng đá bình thường lúc này đang treo trên đỉnh đầu ba người Phương Tái Tế. Ở xung quanh nó, không gian giống như bị tách rời dựa theo quy tắc khác nhau tạo thành từng vòng màu sắc khác nhau bất động. Thoạt nhìn rất kỳ diệu.