Quan sát hồi lâu mà vẫn giống như trước đây, không phát hiện dị thường gì. Hứa Bạch suy nghĩ một lúc, trực tiếp vươn hai tay ra chạm vào vách tường.
Hắn nhắm hai mắt lại bất động thật lâu.
Dưới ánh mắt ra hiệu của Nam Cung Sĩ Vinh, ba người Yến Dịch Thu cũng bắt chước dáng vẻ của Hứa Bạch, trực tiếp dùng tay thăm dò tường Vô Lượng.
Trước mặt gương rực rỡ, dường như thoáng chốc có thêm bốn bức tượng đá.
Dưới sự cảm ứng kiên trì của Hứa Bạch, hình như bức tường vốn cứng rắn trước mặt dần dần trở nên mềm mại hơn.
Thân thể cũng mềm hóa theo, muốn chậm rãi hòa vào trong tường.
Hứa Bạch do dự một lát, cũng chẳng phản kháng nữa.
Mà là mặc kệ tường Vô Lượng nuốt chửng thân thể của mình.
Thế nên trong tiếng kinh hô của đám người Yến Dịch Thu, nháy mắt Hứa Bạch biến mất tăm.
Nam Cung Sĩ Vinh thì nhìn chằm chằm vào nơi Hứa Bạch biến mất, ánh mắt hiện lên vẻ mặt khó hiểu.
Bởi vì lúc trước đã biết được bí ẩn của tường Vô Lượng từ trong miệng Nam Cung Sĩ Vinh.
Thế nên tại khoảnh khắc tiến vào trong đó, trong lòng Hứa Bạch suy nghĩ là "làm sao dọn tường Vô Lượng này".
Vốn trong lòng hắn không hề ôm lấy kỳ vọng thực tế nào, thế nên khi vô số ý nghĩ trong đầu tuôn ra, Hứa Bạch vẫn còn có chút kinh ngạc.
Nhưng mà rất rõ ràng hắn đã lãng phí cơ hội ngộ đạo lần này.
Bởi vì dựa vào câu trả lời do chính tường Vô Lượng đưa ra, muốn mang đi mà không ảnh hưởng tới chức năng ngộ đạo...