Nếu trước khi đi hắn đã cẩn thận dặn dò, vậy thì thuộc hạ là mình cũng phải tuân thủ mới phải.
Huống chi...
Nghiêm túc mà nói, chuyện tường Vô Lượng cắn nuốt tu sĩ, khiến cho nhiều người mất tích, cũng không thoát khỏi liên quan đến vị cấp trên này.
Dù sao thì trước khi lên làm Thiên Lương thành chủ, Nam Cung Sĩ Vinh đảm nhiệm chức vụ Chỉ huy sứ Vệ Thú viện châu Thiên Lương. Bên trong xảy ra chuyện lớn như vậy nhưng hắn vẫn không phát hiện ra...
Nếu bị người chỉ trích, dù thế nào đi nữa cũng khó tránh khỏi phạm tội chểnh mảng lơ là. Nam Cung Sĩ Vinh lên làm thành chủ không lâu, căn cơ không vững chắc, khi đó giẫm lên Hướng Dung Hân thượng vị, cũng đắc tội không ít người. Nếu như không cẩn thận để lộ sơ hở khiến mọi người công kích, chỉ sợ vị trí thành chủ còn chưa ngồi ấm đít đã bị người đuổi xuống.
Hứa Bạch là tâm phúc của hắn, đương nhiên phải san sẻ chút ít thay thành chủ đại nhân rồi.
Âm thầm chuẩn bị tài liệu sự kiện mất tích mấy năm qua, sau đó Hứa Bạch đến Bố Chính đường tiếp đón Quan Hành Tu đến hưng sư vấn tội.
Vô cùng khác với dáng vẻ lười nhác hắn nhìn thấy ở châu Lan Lâm kiếp trước, bây giờ Quan Hành Tu như một thanh lợi kiếm ra khỏi vỏ, không hề che giấu sát khí tản ra tứ phía của mình một chút nào.
"Bái kiến Quan tiền bối..." Hứa Bạch chắp tay hành lễ.
"Có tin tức gì của Trường Ca chưa?" Quan Hành Tu nhìn dung mạo của Hứa Bạch, mắt híp lại, lời nói vốn hùng hổ, cũng không khỏi trở nên thư hoãn vài phần.