Hứa Bạch nhận nhiệm vụ, tạm thời gác lại mọi việc trong tay và đi đến nơi Quan Trường Ca xuất hiện lần cuối.
Châu Thiên Lương, núi Vô Lượng.
"Chính là ở chỗ này, Quan Trường Ca đột nhiên biến mất ngay trước các ngươi?" Hứa Bạch nhìn lướt qua ngọn núi phía dưới và hỏi.
Ba tu sĩ đi theo phía sau hắn liên tục gật đầu, vẻ mặt căng thẳng hoảng hốt.
Một người trong đó nói: "Nghe nói trên vách núi Vô Lượng thường hay xuất hiện dị tượng giống như "tường Người phàm Hoá Thần". Vậy nên bọn ta thương lượng tới nơi này thảo luận bàn bạc một phen. Nào ngờ mới ngự kiếm đến đây, đang xác định phương hướng của tường Vô Lượng, ngoảnh đi ngoảnh lại đã không thấy Quan huynh đâu."
Một người khác nói tiếp: "Vốn dĩ bọn ta còn tưởng rằng hắn có chuyện gấp về trước nên không để ý mấy, Thế nhưng sau khi bọn ta xem xét kì cảnh tường Vô Lượng xong, trở về thành Thiên Lương rồi mà vẫn không tài nào liên lạc với Quanh huynh được, lúc đó mới phát hiện có chuyện chẳng lành."
"Không những linh phù truyền tin không có tác dụng, ta lấy vật phẩm Quan huynh để lại chỗ ta để thôi diễn một lần, vẫn không có được kết quả gì." Tu sĩ cuối cùng trong ba người tên là Phó Tinh Trì nói.
Hứa Bạch bay phía trên núi Vô Lượng một vòng, không nhận thấy bất kì phản ứng dị thường nào.
Lấy trình độ thân thiện của thiên đạo đối với Hứa Bạch, nếu như núi Vô Lượng có vấn đề thì chắc chắn hắn sẽ nhận ra ngay lập tức.