Bạch tiên sinh làm xong hết thảy, vẫn chưa dừng lại. Rất nhanh đã biến mất không thấy gì nữa.
Sau đó, hình ảnh phát ra càng biến ảo nhanh hơn.
Có tu sĩ của các môn phái khác nhau đến chia cắt địa bàn của Thiên Kiếm tông.
Ai cũng không chịu nhường nhau, sau đó bạo phát đại chiến.
Kiếp nạn giáng xuống, vô số tu sĩ giết chóc lẫn nhau.
Bầu trời trở nên tối tăm, khắp nơi đều là hài cốt của các tu sĩ. Rất lâu không có tung tích người sống...
"Những thứ này..."
"Là tình cảnh tương lai?" Hình ảnh lại trở nên vặn vẹo, không còn sau đó nữa, Lý Phàm nhìn Tư Đồ Dao một bên, kinh ngạc hỏi.
Tư Đồ Dao vẫn như cũ là nhìn kỹ hình ảnh bên ngoài thần binh, sau một lát, rồi dời mắt.
Giơ hồ lô rượu lên, uống một hơi cạn sạch: "Không phải tương lai, là hiện tại."
Ánh mắt Lý Phàm ngưng trọng.
Hình ảnh ngoại giới hoàn toàn tối đen, giống như du khách mê đồ, đi vào trong màn đêm. Điều đang chờ đợi Thiên Kiếm tông là một vận mệnh hoàn toàn không biết.
"Đại sư huynh, chúng ta thật sự có thể phá vỡ thế giới thành công không?" Trong bóng tố, giống như vô số hung thú ẩn núp tìm cách ăn tươi nuốt sống bất kì ai. tự dưng có sự sợ hãi bất an trong lòng, Lý Phàm hỏi.
Tư Đồ Dao lại buồn bực: "Ai biết được. Dù sao chúng ta cũng là những người đầu tiên thoát khỏi Huyền Hoàng giới."
"Nếu như không thành, cùng lắm thì chết thôi. Dù sao nếu ở lại, tám phần cũng không sống được tiếp."