Thế là lúc này sau khi Lý Phàm rảnh rỗi bèn liên hệ tới cửa trước. Dù sao hiện giờ xem ra, thân phận khách khanh Huyền gia vẫn còn có chút tác dụng. Chỉ cần một chút tỷ thí là có thể duy trì địa vị khách khanh, trái lại cũng không phải chuyện phiền phức gì.
Vị trí hiện tại của Sóc Phong trước mắt là trong biệt viện của thành Thiên Quyền.
Cùng là nơi mẹ hắn Phỉ Tuyết tiên tôn tặng, nơi này tuy chiếm diện tích nhỏ hơn núi Sóc Phong vùng ngoại ô nhưng giá cả lại không chỉ hơn gấp mười lần.
Hơn nữa chỉ có độ cống hiến mà không có con đường nhất định cũng căn bản không thể mua được.
Đi vào khu động phủ trong thành Thiên Quyền, ngẩng đầu là có thể nhìn thấy ở vị trí hạch tâm của Bố Chính đường cao ngất trong thành đã có một nữ tu mặc váy dài màu đỏ chờ sẵn bên ngoài.
Lại không phải nữ tu váy vàng Tri Cẩn lúc trước mà đã đổi một khuôn mặt mới.
Lý Phàm ung dung thản nhiên đi theo sau lưng nữ tu váy đỏ vào trong biệt viện.
"Thật là ấm ức! Bây giờ có Vãng Sinh phủ ở đây, tu sĩ đều có thể phục sinh, mẫu thượng đại nhân lại vẫn rất nhiều hạn chế với ta." Xa xa đã nghe thấy âm thanh có phần ảo não của Sóc Phong.
Trên mặt nữ tu váy đỏ không có mảy may thần sắc ba động, giống như căn bản không nghe thấy lời oán trách của Sóc Phong. Chỉ là sau khi đưa Lý Phàm đến thì hành lễ, tự mình lui xuống.