"Không phải ta làm." Lý Phàm giải thích.
Ba người nhìn nhau, sắc mặt không kiềm nổi trở nên nghiêm túc.
Thần thức quét bên ngoài một vòng, không phát hiện xung quanh phi chu có gì dị thường.
Nhưng cũng không tìm được nguyên nhân nó tự dưng dừng lại.
Lý Phàm suy nghĩ rồi lấy ra 'Hắc Tử phù' bảo vệ quanh người, trực tiếp bay ra Phổ Hiền Chân Chu.
Muốn bay quanh một vòng, tận mắt nhìn xem bên ngoài rốt cuộc có thứ gì.
Phía trên, trước sau trái phải đều không có phát hiện.
Mà lúc Lý Phàm bay tới phần dưới thân thuyền, cảnh tượng nhìn thấy tức khắc làm cho đồng tử của hắn co lại.
Vật thể sền sệt màu đen như xúc tu dài ngoằn từ trong sương trắng phía dưới vươn ra, đầu mút dính vào dưới đáy Phổ Hiền Chân Chu.
Vật chất không rõ màu đen này giống như còn sống, phát ra âm thanh "sột soạt", ngọ nguậy chầm chậm mở rộng ra xung quanh.
Lý Phàm dường như cũng có thể nghe được tiếng vang "trườn bò" dưới đáy thuyền bọn họ.
"Đây là..."
Thần thức hoàn toàn không cách nào cảm ứng, chỉ có thể dùng mắt thường phân biệt.
Lý Phàm bấm tay bắn ra một ngọn lửa, cố gắng thiêu đứt xúc tu màu đen dính trên thân thuyền.
Nhưng lại kinh ngạc phát hiện, hỏa diễm giống như không ở cùng một không gian với chúng nó, mặc cho hỏa diễm thôi động tràn đầy cỡ nào cũng không thể tạo thành chút ảnh hưởng nào đến xúc tu màu đen.