"Hừ, ta đã nhờ người đi hỏi thăm rồi, có vẻ thật sự có chuyện như vậy. Tuy nhiên có thể đoán trước được, cái giá phải trả để có được bí pháp này nhất định cực kỳ lớn. Những gia tộc hiển hách kia để duy trì sự 'thuần khiết' của đời sau, dù có phải trả bao nhiêu, bọn họ chắc chắn sẽ nghĩ mọi cách để làm được."
"Theo ta thấy, các đạo hữu không cần quá bài xích! Sự tồn tại của Vãng Sinh phủ này đối với chúng ta có thể là một chuyện tốt."
"Ồ? Sao lại nói vậy?"
"Các ngươi nghĩ xem, dù sao mười tám năm nữa cũng có thể hồi sinh. Nếu cảm thấy thiên phú kiếp này của mình có hạn, con đường tu hành vô vọng, có thể trực tiếp tự sát. Không biết chừng kiếp sau lại được đầu thai vào nhà tốt, cơ thể mới có thiên phú hơn người..."
Lời nói ngây thơ này ngay lập tức nhận lấy chê cười từ các tu sĩ khác.
"Đạo hữu, ngươi uống quá nhiều linh tửu phải không?"
"Chưa nói đến việc ngươi có vận may này hay không. Cũng không nghĩ thử, tại sao phải đợi mười tám năm mới sống lại? Tu sĩ chết trong mười tám năm này, chân linh giáng thế thực sự là hoàn toàn ngẫu nhiên sao? Ta dám cá rằng rằng, chắc chắn bên trong có trò mờ ám không thể để người khác biết!"
"Ta lại cảm thấy hắn nói cũng có lý. Các vị thử nghĩ mà xem, thiên phú của chúng ta vốn tầm thường, đời này không còn hi vọng quật khởi. Cho dù có sinh ra đời sau, cũng đã định sẵn số mệnh phải làm trâu làm ngựa, bị người ta đè đầu cưỡi cổ. Chính vì lẽ đó, cho nên trước đây ta chưa từng có ý nghĩ nuôi dưỡng đời sau. Nhưng bây giờ ấy mà..."