Xin nghỉ, ẩn giấu khí tức của bản thân, trực tiếp quay về trong Trường Sinh cốc.
Nam Cung Sĩ Vinh gửi tin hỏi thăm, Hứa Bạch chỉ khẽ mỉm cười trả lời: "Tạm thời gạt bọn họ sang một bên. Có vấn đề gì thì thành chủ cứ đổ hết lên người ta là được!"
Sau khi suy tư trong chốc lát Nam Cung Sĩ Vinh nói câu "diệu", tiếp đó không còn tin tức.
Hứa Bạch thuận lợi trở về lấy ra 'Chân Thực Dụ Quả' đi tới trong Dược Vương Chân Đỉnh.
Căn phòng Khương Ngọc San ngủ say ở ngay bên cạnh Liễu Tam.
Hứa Bạch rất thuận lợi đi vào trong.
Không có quá nhiều ý niệm sửa chữa, chỉ thay dáng vẻ Liễu Nhất Hàng trong ký ức của nàng thành dáng vẻ Lý Phàm.
Và sau khi trồng vào ám chỉ vô cùng tín nhiệm với "Liễu Nhất Hàng" theo thường lệ.
Bèn gọi Liễu Tam vào, đánh thức nàng ở trước mặt hắn.
Lông mi Khương Ngọc San hơi run lên, vẻ mặt Liễu Tam hết sức kích động.
Hứa Bạch lại lặng lẽ cách xa một chút.
Đúng như dự đoán, sau khi Khương Ngọc San tỉnh lại, trong ánh mắt trước tiên là có phần mê mang.
Song rất nhanh đã biến sắc, bắn ra một luồng tử quang màu đen về phía Liễu Tam.
Hắc quang như kiếm, tràn ngập sát khí.
Nhưng Hứa Bạch lại mơ hồ cảm nhận được khí tức không khác mấy Trường Sinh Thanh Lực từ bên trong đó. Quả thật hơi kỳ lạ.
"Ngọc San, là ta!" Liễu Tam cuống quýt chặn lại tử quang màu đen, vội vàng hô lên.