Nam Cung Sĩ Vinh chậm rãi nói trước mặt Hứa Bạch, người nói tới lại không phải ba người Hoàng Phủ Tùng.
Mà là Thiên Lương thành chủ Hướng Dung Hân.
Trải qua cuộc điều tra tỉ mỉ dài đến mấy chục ngày và hòa giải giữa các thế lực với nhau, người cõng nồi lớn nhất trong chuyện Vương Thu Phá cuối cùng đã xác định.
Chính là vị Hướng thành chủ này.
Hết cách, ai bảo tuyệt đại đa số tu sĩ Vương Thu Phá tiến cử đều là đi con đường của hắn. Hơn nữa hắn còn thú nhận không kiêng dè việc đã từng nhận rất nhiều bảo vật của Vương Thu Phá.
Cuối cùng chức vụ thành chủ bị bãi miễn. Nhưng may mà giữ lại được mạng, ngay cả một thân tu vi cảnh giới cũng giữ được.
Chỉ lưu đày tới vực Thương Ngô cực tây nam trấn thủ quái vật đáy vực bạo động càng ngày càng thường xuyên.
Nam Cung Sĩ Vinh lập đại công trong án này cũng bởi vậy thuận lý thành chương, kế thừa vị trí của Hướng Dung Hân.
Quyết nghị nội bộ đã định ra, mấy ngày nữa chiếu lệnh sẽ chính thức ban xuống.
Nam Cung Sĩ Vinh xuân phong đắc ý tự nhiên không quên "đại công thần" Hứa Bạch này.
Thậm chí còn ném ra cành ô liu với Hứa Bạch, muốn mời hắn đến trong châu Thiên Lương nhậm chức.
Nói cho cùng, tuy lần này hắn phát tài vô cùng nhanh chóng, nhưng cũng quả thực đã đắc tội rất nhiều người.
Căn cơ yếu kém quả thực cần gấp gáp bồi dưỡng thế lực của mình.