Lời này lập tức thu hút sự chú ý của Lý Phàm và Đông Phương Diệu.
"Tuyệt khí trấn thế?" Ánh mắt Lý Phàm khẽ nhấp nháy.
Cái gọi là "tuyệt khí trấn thế" là cách gọi của tu sĩ Huyền Hoàng giới đối với những pháp bảo có uy lực cực lớn, có thể thay đổi xu hướng chiến tranh của hai bên.
Trong hoạt động giao lưu thân thiện của Ngũ Lão hội và Vạn Tiên Minh lần trước, hai bên đều đưa ra một kiện. Nghe nói trực tiếp làm cho không ít tu sĩ chủ chiến thay đổi lập trường ban đầu.
Sự tồn tại của tuyệt khí trấn thế ở Vạn Tiên Minh cũng được tính là cơ mật, những tu sĩ bình thường căn bản là không thể nhìn thấy được.
Không ngờ ba người Lý Phàm lại gặp được ở đây!
Lại còn bật hết toàn bộ hỏa lực, giống như đang chiến đầu với thứ gì đó.
"Chẳng lẽ, lại đánh nhau với Ngũ Lão hội rồi?" Trên Phổ Hiền Chân Chu im lặng trong chốc lát, Đông Phương Diệu chịu không nổi nhỏ giọng suy đoán.
"Chắc là không phải..." Ngoài miệng Hoàng Phủ Tùng nói vậy, nhưng rõ ràng trong lòng vẫn có chút lo lắng. Hắn lấy ra linh phù truyền tin, không biết liên hệ với ai hồi lâu, lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm.
"Không cần nghi thần nghi quỷ nữa, là người của Diễn Võ đường Tiên Minh đang thanh lý mê vực, chúng ta chẳng qua là xui xẻo, vừa lúc gặp phải mà thôi." Hoàng Phủ Tùng khinh khỉnh nhìn Đông Phương Diệu.