Đám thú âm ảnh này không chỉ động tác nhanh chóng, bí ẩn, hơn nữa lực sát thương cũng cực kỳ kinh người.
Mà lấy thân thể tương đối cường hãn của Đông Phương Diệu, sau khi chịu mấy trảo cũng biến thành máu me đầm đìa.
Càng làm cho đám người Lý Phàm đau đầu là, cho dù bọn họ phí hết sức chín trâu hai hổ, sau khi giết sạch những con thú âm ảnh điên cuồng.
Buổi tối ngày hôm sau, khi hồng nguyệt dâng lên lần nữa, những con thú âm ảnh này lại đều xông ra nữa.
Không chỉ số lượng không mảy may ít hơn, hơn nữa giống như còn giữ lại ký ức chiến đấu với bọn họ đêm trước.
Tức khắc làm cho ba người Lý Phàm rơi vào khổ chiến.
Gần như hao hết tiếp tế mới miễn cưỡng kiên trì trong thuỷ triều thú âm ảnh.
Sáng ngày thứ ba, bọn họ còn chưa kịp hoàn thành thăm dò toàn bộ mê vực.
Hồng nguyệt lại buông xuống sớm.
Thoáng chốc tình thế của bọn họ trở nên tràn ngập nguy cơ.
May mà thực lực của Hoàng Phủ Tùng và Đông Phương Diệu đều không tệ lắm, Lý Phàm càng là ẩn giấu tuyệt đại đa số tu vi chiến lực.
Cho nên chỉ là hữu kinh vô hiểm.
Phòng tuyến bày ra nhìn như tuỳ thời đều sẽ bị thú âm ảnh phá tan nhưng lại cứng cỏi vô cùng, trước sau vững vàng kiên trì, vỡ mà không tan.
Cuối cùng, sau khi Lượng Thiên Giám hoàn thành ghi chép toàn bộ số liệu.
Ba người cùng nhau phát lực, nháy mắt dọn sạch xung quanh. Sau đó Phổ Hiền Chân Chu phóng lên tận trời, nhanh chóng bay về phía hồng nguyệt giữa không trung.