Tôn Liên Thành cũng hình như vô cùng hài lòng với biểu hiện của hắn, từ đó về sau để hắn ở lại trong phủ thành chủ.
Bảy ngày sau, Tôn Kỳ ngẫu nhiên gặp được Hứa Bạch, chủ nhân hoa Thiên Linh thần bí đến cực điểm trong phủ.
Lấy tính cách hắn tự nhận là cứng cỏi vô cùng, lúc nhìn thấy đối phương lại thất thần trong chốc lát. Mới biết câu "chủ nhân hoa Thiên Linh tiêu sái đến cực điểm, hiếm thấy trên đời" Tiêu Tu Viễn nói không phải nói ngoa.
Hứa Bạch tới đây dường như là vì thân phận Tiên Minh.
Việc này đối với Tôn Liên Thành chấp chưởng quyền lớn một châu chỉ là việc tiện tay.
Nhưng qua non nửa ngày, Hứa Bạch đã vượt qua đủ loại xét duyệt, hoàn thành nhập minh.
Sau khi Hứa Bạch dùng Thiên Huyền Tiểu Kính hoàn thành nghiệm chứng thân phận tại hiện trường, hắn mời hài lòng gật đầu.
Sau khi khen ngợi Tôn Liên Thành "quyền thế ngập trời" một phen, hắn thu hồi quạt giấy, nhanh nhẹn rời đi.
Ánh mắt Tôn Kỳ cũng một đường nhìn theo bóng lưng hắn mãi đến khi biến mất.
"Quả thực có mấy phần ý được Thiên Đạo coi trọng..."
"Chỉ tiếc, ngộ nhập kỳ đồ." Tôn Liên Thành hừ lạnh, bình luận như thế.
Tôn Kỳ nghe vậy thì thoáng ngây ra. Còn suy nghĩ bản thân gần đây đã làm gì sai, chọc giận vị thúc phụ này.
Một lát sau Tôn Kỳ mới phản ứng lại, người thúc phụ nói không phải hắn.