Lách mình đến bên cạnh đối phương, phong tỏa dao động. Để phòng quấy rầy người khác thưởng thức, lĩnh ngộ.
Tu sĩ đột phá đầu tiên này đúng là Tôn Kỳ.
Sau khi hắn nhìn thấy Thiên Linh tuyệt cảnh giữa không trung trên đầu, giống như bỗng nhiên lại đặt mình vào trong chiến trường thảm liệt. Nhưng đối mặt với hoa Thiên Linh không có mùi máu tươi lượn lờ hiện tại, trong lòng không chỉ không có sát niệm bộc phát.
Rất nhiều cảnh tượng tươi đẹp giữa thiên địa ngược lại như dòng nước nhu hoà chữa trị, hồi phục sang chấn tâm lý hắn phải chịu trong chiến tranh.
Hệt như thời gian chảy ngược, máu tươi, thi thể, mặt đất rạn nứt đều biến mất. Thị giác bay vọt lên bầu trời châu Thiên Linh, về đến thời đại trước khi đại chiến.
Tôn Kỳ như si như say nhìn những thứ trước mắt.
Khoảnh khắc này, hắn quên đi hậu ái và thất vọng của trưởng bối gia tộc, quên đi mỉa mai chế giễu trong cùng thế hệ, quên đi ham muốn khăng khăng muốn đột phá.
Trong đầu tràn ngập vẻ đẹp của thiên linh, thiên địa.
Lệ khí tiêu hết, nước chảy thành sông.
Chờ hắn tỉnh lại từ trong hoảng hốt thì phát hiện bình cảnh 'thiên chi ách' khốn nhiễu chính mình nhiều năm, gần như khiến cho hắn cảm thấy tuyệt vọng trên người đã lặng yên không một tiếng động tan biến không còn tung tích.
Chỉ cần tìm được một động thiên thích hợp rồi cắn nuốt nó là có thể đánh thẳng vào Nguyên Anh cảnh. Chuyện này đối với Tôn gia cũng không phải việc gì khó.