Giọng nói của Phương Tái Tế đột ngột dùng lại, không gian xung quanh im tĩnh trong giây lát.
Liễu Tam quay qua thuật lại điều kiện của Tiêu Tu Viễn cho Hứa Bạch nghe.
"Tiêu đạo hữu thật đúng là không thấy thỏ rừng thì không thả chim ưng mà." Phản ứng của hắn cũng nằm trong dự đoán của Hứa Bạch.
Hứa Bạch duỗi bàn tay trái ra, mười bảy cánh hoa Thiên Linh bay lơ lửng trong lòng bàn tay hắn.
Hứa Bạch mỉm cười.
Rõ ràng hoa Thiên Linh bị băng phong một cánh cũng không thiếu, nhưng lại cứ có một cánh hoa trong suốt mang màu sắc giống như "mặt trời mọc chiếu xuyên qua dãy núi", xuất hiện trên tay phải của Hứa Bạch.
"Đây là ta dựa trên hoa Thiên Linh nguyên bản "mô phỏng" nên, tuy không bằng một phần mười ý vị của vật gốc. Nhưng, cũng đủ rồi..."
"Liễu lão, người giao vật này cho Tiêu Tu Viễn, hắn tự nhiên sẽ biết hoa Thiên Linh trân quý đến thế nào."
Hứa Bạch thản nhiên nói.
Liễu Tam trịnh trọng bảo vệ cánh hóa trong suốt trong lòng bàn tay, gật đầu bay đi.
"Cần gia tăng tốc độ rồi, phải làm xong việc này trước khi Vạn Tiên Minh chính thức thông báo thời đại khám phá đến."
"Nếu không tất cả mọi người đều đi thăm dò sương trắng hết thì đâu còn ai đến mua hoa Thiên Linh của ta nữa."
Hứa Bạch thì thầm trong lòng, vung tay như đang cầm bút, ở trong không trung vẽ mô phỏng ra từng "cánh hoa Thiên Linh".