Lý Phàm nhất thời bừng tỉnh: "Đúng rồi. Ta trước đó nghĩ rằng, chủ nhân của nơi này, muốn thông qua trần pháp này để thực hiện nghịch chuyển đạo lí sinh tử. Nhưng cũng có khả năng, bản thân ngài vốn dĩ đã có thể làm được chuyện này rồi. Vậy thì nơi này..."
Lý Phàm trái phải nhìn quanh.
"Nơi này không phải nơi chứng đạo gì đó. Mà là, nơi thử nghiệm sau khi đắc đạo!"
Suy nghĩ của Lý Phàm gấp gáp xoay chuyển.
"Sau khi được chứng đạo Trường Sinh, quy luật thiên địa cũng sẽ vì thế mà thay đổi. Theo lí mà nói, chỉ cần một ý niệm là có thể khiến những tu sĩ bị băng phong đã chết kia hồi sinh. Nhưng lại cứ phải nhiều thêm một hành động này, bố trí một cái trận pháp..."
"Ngài đang nghiên cứu thứ gì nữa? Thành tựu Trường Sinh còn chưa đủ, ngài còn muốn tiến thêm một bước ư?"
Tầm mắt của Lý Phàm chuyển hướng về phía mắt trận của đại trận Nghịch Chuyển Sinh Tử mà trước đó đã tìm thấy.
"Có lẽ, câu trả lời chính là nằm ở đó."
Lý Phàm trầm giọng nói: "Vị tiền bối này, chỉ sợ đã sớm thăng tiến thành Trường Sinh thiên tôn rồi. Nơi này đã bị ngài vứt bỏ, cho nên chúng ta mới có thể dễ dàng xâm nhập vào như vậy. Từ nơi mắt trận rời đi chắc hẳn sẽ không có nguy hiểm gì. Chúng ta nhanh chóng rời đi thôi."
Nói xong, không đợi hai người Hoàng Phủ bọn họ kịp thời phản ứng lại, hắn đã dẫn đầu hướng về phía mắt trận bay đi.