Tuyệt diệu của đại trận này, quả thật khó hình dung bằng ngôn ngữ.
Giống như bao gồm cả thiên địa chi kỳ, có thể nghịch chuyển sinh tử.
Lý Phàm và Hoàng Phủ Tùng thất thần trước sơ đồ phác thảo trận pháp, không nói nên lời.
Rốt cuộc có thể thoát ra từ mắt trận không?
Bọn họ cũng không biết.
Mức độ tinh diệu của trận pháp này thậm chí không nằm dưới "Thiên Huyền Tỏa Linh trận" mà Lý Phàm đã học ở được ở kiếp trước.
Tuy hắn và Hoàng Phủ Tùng hai người bọn họ có thiên phú không tầm thường về trận pháp, nhưng cũng phải dùng thời gian khá lâu, thảo luận với nhau mới miễn cưỡng xem hiểu được trận pháp này.
Đương nhiên, cũng chỉ đơn thuần là xem hiểu mà thôi.
Còn về trận pháp vận hành như thế nào, tử khí, sinh cơ chuyển hóa ra sao, đều nằm ngoài phạm vi và năng lực hiểu biết của bọn họ.
"Ngược lại đạo lí sinh tử..."
"Thủ phạm khiến cho Lam Vũ chứng đạo thất bại, tu sĩ đi ra từ trong sương trắng tuy đã chết nhưng vẫn còn sống, chính là có liên quan đến trận pháp này ư?" Trong lòng Lý Phàm vô cùng chấn kinh.
Mà Hoàng Phủ Tùng lại đang tự lẩm bẩm: "Chết tức là thân thể sẽ chết đi mà đạo hạnh cũng sẽ tiêu tán, nào có lí chết rồi sẽ còn hồi sinh? Thật khó tin, đúng là không thể tưởng tượng nổi mà..."
Nhìn thấy hai người đồng đội ở bên cạnh giống như đang trúng tà vậy, thời gian trôi qua đã lâu mà vẫn tỉnh táo lại. Một người đối với trận pháp không có chút kiến thức nào như Đông Phương Diệu, trong lòng vừa phiền muộn vừa gấp gáp.