Thậm chí thần thức truyền âm đều bị linh khí xung quanh ảnh hưởng đến vặn vẹo.
Trong mấy tháng ngộ đạo cùng với Đông Phương Diệu vừa qua, Lý Phàm phát hiện hình như có sự vật gì đó không bình thường đang ấp ủ trong vòng xoáy khổng lồ này.
Đông Phương Diệu không cảm thấy bất thường nhưng Lý Phàm lại mơ hồ cảm nhận được.
Quả nhiên không sai, ngày hôm nay, vào lúc Đông Phương Diệu xông vào giữa vòng xoáy này, dùng khe nứt màu đen rèn luyện thân thể chợt rơi vào sững sờ.
Mặc cho giới lực xé toạc ra mấy vết thương đáng sợ trên thân thể hắn, máu tươi chảy thành dòng cũng không bị lay động.
Trong vòng xoáy, không hiểu sao lại xuất hiện một đỉnh núi cao ngất.
Đỉnh núi có rắn đỏ quấn quanh.
Sau đó trên đỉnh núi xuất hiện một vầng sáng nóng rực.
Như lưỡi kiếm sắc bén, xé rách không gian.
Đột nhiên xuất hiện, vọt thẳng đến thiên cực.
Thiên địa rung chuyển, đỉnh núi dần tan rã.
Rắn đỏ gào thét, bị ép tách ra.
"Liệt giới, đây thật sự là liệt giới..."
Đông Phương Diệu nhìn cảnh tượng hùng tráng này, thất thần lẩm bẩm.
Còn Lý Phàm thì sắc mặt nghiêm túc.
"Thời Gian Thận Cảnh, trăm năm khó gặp một lần. Nhưng ta lại gặp được."
"Độ Ách tông..."
"Âm hồn không tan!" Trong mắt Lý Phàm hiện lên sự lạnh lẽo.
Chỉ ngẫu nhiên xảy ra một lần còn có thể xem là trùng hợp. Nhưng liên tục xảy ra thì không thể dùng cái gọi là vận khí để giải thích.