Sắc mặt tu sĩ có mặt đều không dễ coi tí nào.
Còn có một tu sĩ dáng vẻ thư sinh bưng một gốc hoa Thiên Linh, sắc mặt trắng bệch đến trước mặt Hứa Bạch: "Vị đạo hữu này! Ngươi có thể không thích nhưng xin đừng xúc phạm!"
"Cuộc đời hoa Thiên Linh vốn ngắn ngủi vô cùng. Ở thời điểm nở rộ vốn nên thỏa thích khoe ra với người đời..."
Hắn còn đang lời lẽ chính đáng phát biểu tuyên ngôn.
"Nhường đường, cản trở ta." Hứa Bạch lại lấy ra một chiếc quạt giấy nghiền hắn ra bên cạnh.
Hoàn toàn không nhìn hắn, trực tiếp chậm rãi đi ra.
"Ngươi..." Tu sĩ dáng vẻ thư sinh tức khắc đỏ mặt.
Nghiêm túc mà nói, dáng dấp thư sinh này cũng không kém. Nhưng so với Hứa Bạch thì thiếu chút mùi vị. Vốn dĩ hắn đã hơi ngứa mắt với Hứa Bạch, lúc này bị coi thường, ngọn lửa ghen ghét, cơn giận dữ trong lòng thoáng chốc đồng loạt hiện lên.
"Thiên Linh đệ nhất phẩm đều là đồ bỏ, khẩu khí của ngươi thật lớn! Phải biết rằng chủng nguyên thuỷ không hiện, Thiên Linh đẹp nhất trên thế gian cũng chỉ có mấy cây cực phẩm. Lẽ nào ngươi từng gặp?" Thư sinh hét lớn về phía Hứa Bạch.
"Theo ta được biết, mấy cây Thiên Linh cực phẩm vừa nở đã bị người ta mua đi, tặng cho quyền quý Tiên Minh các lộ thưởng thức. Ngươi là thân phận gì, lại từng gặp khi nào?"
Thư sinh vẫn có chút thận trọng, sợ đắc tội với người không nên đắc tội. Giọng điệu tương đối khắc chế, mang theo mấy phần thăm dò.