"Là đã từng điều tra nhưng không tìm được trong Huyền Hoàng giới. Hay là..."
"Trước đó Loạn Tự Quyết đã từng xuất hiện. Mà nguồn gốc chính là trong sương trắng?"
"Nếu như thật sự là vậy, vậy thì đại biểu cái gì?"
Lý Phàm không kiềm được rơi vào trầm tư.
Tinh thể Hóa Đạo Thạch phát ra lam quang trong suốt, Lý Phàm không ngừng thôi diễn các loại khả năng.
Mà thân thể lại không ngừng động tác, phi độn về phía chỗ xoáy nước lớn.
Không lâu sau, linh khí thuộc tính thủy trong không khí càng lúc càng dày đặc và cuồng bạo nhắc nhở Lý Phàm đã cách chỗ cần đến không xa.
"..."
Từng cơn đau nhói lôi Lý Phàm ra từ trong suy tư.
"Linh khí nơi này có chút cổ quái." Lý Phàm khẽ cau mày.
Lấy thể chất của hắn hiện giờ, sau khi hấp thu linh khí thuộc tính thủy cuồng bạo nơi này trong lúc vô tình thế mà cũng cảm thấy đau từng cơn khó mà chịu được.
Giống như từng lưỡi đao sắt đang không ngừng cắt vào trong cơ thể.
Lý Phàm tạm thời phong bế thân thể, ngăn cách sự rót vào của linh khí bên ngoài. Lại bắt lấy một luồng hút vào lòng bàn tay, tỉ mỉ nghiên cứu.
"Không chỉ có loại tính bạo ngược, khó mà bị tu sĩ hấp thu sử dụng. Càng tự nhiên ẩn chứa thuộc tính 'tê liệt'..."
"Khó trách dân cư châu này thưa thớt, càng tới gần xoáy nước lớn thì càng ít người lui tới."
Lý Phàm tiếp tục chạy như bay về phía địa điểm mục tiêu, linh khí bên người quả nhiên càng ngày càng sắc bén.