"A, trải qua lời của đạo hữu, hình như ta đã nhớ được. Trước đây từng thấy cành khô đó ở chỗ này."
Tiện tay vẽ ra địa hình châu Thiên Linh, Lý Phàm biểu thị một địa điểm.
Khi này Tây Môn Vũ mới thu hồi ánh mắt nhìn cành khô, chặt chẽ ghi nhớ phương vị trong lòng. Sau đó xóa đi bản đồ.
"Vật đổi sao dời. Mấy năm nay ta đã từng quay về chốn cũ mấy lần, lại trước sau vẫn không thể gặp được gốc cây khô kia lần nữa. Cho nên Tây Môn đạo hữu cũng đừng nên ôm hi vọng quá lớn mới tốt." Lý Phàm dặn dò.
Tây Môn Vũ thản nhiên cười: "Kỳ vật như thế đương nhiên là có thể gặp nhưng không thể cầu. Chẳng qua vận khí của ta trước giờ không tệ, chờ sau khi ta làm xong nghiên cứu luận địa mạch nhất định sẽ đi thử vận khí."
"Vậy thì sớm chúc Tây Môn đạo hữu thành công!" Lý Phàm ôm quyền, đang muốn rời đi.
"Hàn Vô Ưu đạo hữu phải không." Tây Môn Vũ ném tới một linh phù truyền tin: "Cảm giác hai người chúng ta có chút duyên phận. Giữ lấy vật này, nói không chừng ngày sau chúng ta sẽ còn gặp lại."
Lý Phàm thu hồi linh phù, không dừng lại thêm nữa.
Chờ bóng dáng của hắn biến mất, cửa lớn động phủ lần nữa đóng lại.
Lông mày Tây Môn Vũ cau lại thật sâu: "Thiên địa có Nhược Mộc, ngày đêm tiêu sinh thọ..."
"Lẽ nào nó vẫn còn tồn tại trên thế gian này?"
Lý Phàm rời đảo Kỳ Hồng, lấy ra "Cổ Kim Địa Hình Khảo".