"Cùng là thế hệ thứ hai của Tiên Minh, hai người quen biết nhau cũng là lẽ thường. Chỉ không ngờ rằng Lục Tuyết Tịnh thân phận cao quý, điêu ngoa tùy hứng được một đám thanh niên tuấn kiệt vây quanh lại có dáng vẻ như thế này ở trước mặt Sóc Phong."
Lý Phàm liếc qua Lục Tuyết Tịnh một cái rồi tránh đi rất nhanh. Hắn nhìn Sóc Phong ra vẻ không biết mà hỏi: "Sóc huynh, vị này là..."
"Nàng họ Lục, tên Tuyết Tịnh." Chỉ giới thiệu tên, không giới thiệu thân phận mẫu thân của nàng.
Ý rất rõ ràng, Lý Phàm cũng không hỏi nhiều.
"Nếu đã có giai nhân đến thăm, ta cũng không làm phiền Sóc huynh nữa." Lý Phàm chắp tay chuẩn bị cáo từ rời đi.
"Chuyện về hoa Thiên Linh vẫn mong Sóc Huynh giúp ta nghe ngóng thêm." Trước khi rời đi, Lý Phàm lại thuận miệng dặn dò.
Nhưng không ngờ câu nói này lại khiến Lục Tuyết Tịnh trở nên tức giận.
"Cái gì, chính ngươi nhờ Sóc ca ca nghe ngóng chuyện hoa Thiên Linh?" Nàng nhìn chằm chằm vào Lý Phàm đầy dữ tợn: "Sao hắn lại lừa ta rằng bản thân hắn muốn chứ? Còn khiến ta phải tốn công sức nhờ đám người kia tìm giúp ta nữa."
Lý Phàm nghe vậy không khỏi nhìn Sóc Phong.
"Sao lại nói là lừa ngươi chứ. Chuyện của Lý huynh chính là chuyện của ta." Tuy Sóc Phong hơi khó xử nhưng thấy gương mặt uất ức của Lục Tuyết Tịnh cũng cảm thấy đau đầu, vội vàng giải thích.