"Cấp bậc quyền hạn không đủ thật sự khiến người ta phiền lòng. Chỗ nào cũng chịu giới hạn chẳng được tự do!" Lý Phàm cảm thán.
Sóc Phong nghe vậy lơ đễnh nói: "Hừ, chẳng qua là do ngưỡng cửa Vạn Tiên Minh đặc biệt bố trí để củng cố quyền thống trị của mình mà thôi. Những người nắm quyền thật sự nào cần phải từng bước leo lên theo tuần tự, tăng cấp bậc quyền hạn..."
"Nhưng mà nếu Lý huynh đã có nhu cầu như thế cũng dễ thôi. Tri Cẩn..."
Nữ tu váy vàng lập tức đáp.
"Gần đây vị trí khách khanh có còn trống không?" Sóc Phong hỏi.
"Năm nay còn trống ba vị trí. Nhưng mà..." Tri Cẩn nhìn Lý Phàm, muốn nói lại thôi.
"Tu vi không đạt yêu cầu đúng không." Sóc Phong mỉm cười: "Không sao, chuyện đặc biệt làm theo cách đặc biệt, cứ nói do ta chỉ định. Ngươi đánh tiếng là được."
Tri Cẩn khẽ gật đầu, cơ thể mơ hồ rồi biến mất tại đó.
Lúc này Sóc Phong mới giải thích: "Đảm nhận khách khanh ở nhà ta sẽ có được quyền hạn cơ bản của diễn ba mươi. Mỗi năm cũng sẽ được phát công huân cố định."
Lý Phàm nghe vậy nhưng chẳng tỏ ra vui mừng mà lại chau mày nói: "Đa tạ Sóc huynh. Nhưng mà ta nhàn rỗi quen rồi, nếu như..."
Sóc Phong phất tay: "Không sao, không cần ngươi phải làm gì hết, chỉ treo một chức hão mà thôi. Ngươi và ta có cùng chí khí, sao có thể là người chịu bị người khác trói buộc chứ?"