Thế nên trong lúc mọi người tán gẫu, câu chuyện về 'Hoa Thiên Linh ban đầu biến mất' vốn không khiến mấy ai để tâm lại dần được mọi người biết đến.
Cho dù như thế nào thì những tu sĩ năm đó từng thấy hoặc từng nghe nói đến mỹ danh của hoa Thiên Linh thật sự không ít.
Mà theo mức độ lưu truyền rộng rãi của sự việc thú vị này, ký ức về hoa Thiên Linh cũng xuất hiện lại trong đầu bọn họ.
"Haiz, thật sự đáng tiếc."
"Bảo vật như vậy mà năm đó ta chưa từng được thưởng thức? Thật sự là một khi đã bỏ lỡ sẽ không còn cơ hội nữa!"
Càng ngày càng có nhiều tu sĩ không khỏi có ý nghĩ như vậy ở trong đầu.
Mà Lý Phàm, người khởi xướng tất cả lại ở trong Thiên Huyền Kính nhìn thấy mấy cuộc thảo luận về hoa Thiên Linh diễn ra khắp nơi, hài lòng gật đầu.
"Tiếp theo chính là giai đoạn lên men cảm xúc rồi. Bên phía tu sĩ bình thường khởi đầu không tệ, tiếp theo để đệ tử Dược Vương tông đổ thêm dầu vào chắc không còn vấn đề gì nữa."
"Nhưng mà muốn thật sự đẩy giá thành của hoa Thiên Linh lên còn cần phải xem các quyền quý thật sự của Vạn Tiên Minh nữa."
Trong mắt Lý Phàm lóe lên tia sáng, lấy linh phù truyền tin mà Sóc Phong đã đưa lại cho hắn trước đấy.
"Sóc huynh, dạo gần đây thế nào?"
Sau khi hỏi han nhau, Lý Phàm vào thẳng vấn đề: "Ta có một chuyện cần nhờ Sóc huynh giúp ta nghe ngóng."