Bây giờ hắn vẫn chưa thể khiến Tiên Tâm Chú thường trú như việc hít thở theo bản năng, có lẽ đợi đến ngày hoàn thành Tiên Tâm Chú mới thực hiện được tác dụng này.
Rời khỏi mật thất dưới lòng đất, trên đường đi đến châu Thiên Linh, một suy nghĩ bỗng xuất hiện trong đầu Lý Phàm.
"Sau khi uống Tâm Ý Thăng Tiên đan, thiên địa chi lý mà ta nhìn thấy cũng chỉ là ảo ảnh gần giống với hiện thực mà thôi. Cho dù uống nhiều hơn nữa cũng không thể có được cảm ngộ thật sự. Nhưng nói đi cũng phải nói lại nếu có thể nhìn thấy thiên địa chi lý thật sự thứ mà các tu sĩ không thể nào hiểu được, không biết hiệu quả có tốt hơn không?"
"Dù sao thì ảo giác chân thực thế nào đi nữa cũng không thể so sánh với các tồn tại thật sự."
"Đan dược thật sự có thể hỗ trợ tu sĩ ngộ đạo có lẽ sẽ không bị Vạn Tiên Minh cấm nhỉ. Trong một loạt đan dược không có tác dụng, thêm một hai viên chứa đan dược thiên địa chi lý được tu sĩ cảm ngộ được..."
Lý Phàm suy nghĩ xa xôi, khóe miệng không khỏi lộ ra một nụ cười quỷ dị.
Khi Lý Phàm đến thành Thiên Linh hắn tạm thời dừng suy nghĩ lại.
Đi thẳng vào một cửa hàng bán hoa Thiên Linh ở trong thành.
"Ông chủ, cho ta một chậu hoa Thiên Linh." Lý Phàm nói.
"Đến đây, khách quan xem bên này. Hàng chất lượng mười sáu cánh đến hai mươi cánh ở cửa hàng này loại nào cũng có." Chủ tiệm giới thiệu vô cùng nhiệt tình.