Nhìn động tác bọn họ giống như đang chạm trổ một loại trận pháp nào đó trên mặt đất.
"Liễu lão, các ngươi đang làm gì đấy?" Cẩn thận quan sát một lát, vậy mà không thể nhận ta lai lịch trận pháp này, Lý Phàm không khỏi hiếu kỳ hỏi.
"Hì hì, đây chính là chủ ý của ta." Không đợi Liễu Tam nói chuyện, Phương Tái Tể đã cướp tranh công nói.
"Tuy diện tích thế giới này khá rộng lớn, đủ để các đệ tử hoạt động thoải mái. Nhưng dù sao linh khí quá loãng, ở lâu sẽ tu hành bất lợi. Mà trong Trường Sinh cốc, linh khí vô cùng nồng đậm. Vậy nên chúng ta kế hoạch chuyển một phần linh khi từ Trường Sinh cốc đến nơi này. Đương nhiên, tất cả phải dưới điều kiện không ảnh hưởng đến sự sinh trưởng thảo dược bên trong Trường Sinh cốc." Phương Tái Tể bổ sung.
Lúc này Liễu Tam cũng nói: "Để an toàn..., ta đã mệnh lệnh các đệ tử tiến hành điều tra, xem có thông đạo khác tồn tại hay không. Một khi phát hiện, ta và lão Phương sẽ liên thủ, phong tỏa thông đạo."
"Cứ như vậy, bên ngoài chỉ có thể tiến vào nơi đây từ Trường Sinh cốc. Mà một khi Trường Sinh cốc bị tập kích, chúng ta không thể ngăn cản. Đến lúc đó cũng chỉ có thể mở lại thông đạo, thong dong rút lui."
"Như thế, sự an toàn Dược Vương tông chúng ta được cam đoạn chắc chắn!"
Vẻ mặt Liễu Tam đắc ý giải thích.
"Làm phiền hai vị lo lắng." Lý Phàm nghe vậy, cũng lộ ra vẻ mặt vô cùng hài lòng, gật đầu nói.