"Ta vẫn chưa phản ứng lại kịp, tơ mảnh màu đỏ cứ như một thanh kiếm sắc bén, xé không gian mà bay ra. Trong chớp mắt chém xuống sáu cái đầu của quái điểu đó!"
"Hơn nữa dây đỏ vẫn không rời ra, lại kéo thân hình còn sống sờ sờ của nó xuống đất!"
"Lúc ấy ta xem mà ngây ngốc! Bạch tiên sinh thật là quá mạnh rồi!"...
"Tiểu Hắc, ta nhận được một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng, có thể sẽ không truyền tin cho ngươi trong một khoảng thời gian dài."
"Thật xin lỗi nha. Nhưng cũng không sao, đợi ta quay về là được!"...
"Tiểu Hắc, ngươi nói xem, vì sao tu sĩ rõ ràng trước đây là con người. Nhưng một khi bước lên con đường tu tiên, lại có thể tàn nhẫn với đồng loại mình như thế kia chứ?"...
Từng cảnh tượng nhanh chóng lướt qua trước mắt Lý Phàm.
Thế là Lý Phàm biết được, Hứa Khắc đã từng đến Thú Chủng giới này, gặp qua Tiểu Hắc một lần.
Lúc đó Hứa Khắc đã trở thành một thiếu niên thanh lịch, anh võ bất phàm.
Một chủ một tớ gặp nhau, ở bên đầm nước trong trên đỉnh núi này nói chuyện rất lâu.
Sau đó cuối cùng Hứa Khắc vội vã mà đến rồi vội vã mà đi.
Tiểu Hắc vốn đòi đi cùng với Hứa Khắc, lại ngại thứ nhất là lúc đó cấm chế mà Đế Tam Mô tạo ra vẫn còn, thứ hai là Hứa Khắc nói bên ngoài xảy ra biến cố lớn, nó mà theo ra ngoài ngược lại sẽ gặp nguy hiểm.
Để Tiểu Hắc ở đây, đợi thời cơ chín muồi, hắn sẽ đến đón Tiểu Hắc rời khỏi.