"Mà để cho tu sĩ của thập tông Tiên đạo tiến vào Thiên Đô có lẽ chỉ để tạo ra chút phiền phức cho Huyền Thiên giáo. Suy cho cùng những thứ mà tiên nhân quan tâm ắt hẳn phải cùng đẳng cấp."
"Khí tiên linh?"
Gần như ngay lập tức Lý Phàm dựa vào những giả thuyết đó suy ra thân phận, trong đầu suy diễn ra một vở kịch lớn.
Tuy suy đoán không căn cứ, nhưng có một điều bây giờ có thể khẳng định được. Chuyện dị thường ở châu Nguyên Đạo có lẽ không tránh khỏi liên quan đến Thiên Đô.
"Cùng là truyền nhân của Tử khí Thiên Đô, tiên sinh không đến châu Nguyên Đạo nhìn thử?" Lý Phàm dò hỏi.
Phương Tái Tế liên tục lắc đầu: "Haha, bỏ đi vẫn hơn. Hợp Đạo sống mấy ngàn năm rồi, chắc chắn lợi hại hơn ta nhiều. Ta đến đó há chẳng phải là dê vào miệng cọp sao? Tông chủ, chúng ta tiếp tục việc chính thì hơn."
Lý Phàm mỉm cười, khẽ gật đầu.
Trải qua sự việc xen ngang chóng vánh này, hai người lại tốn thêm một lúc lâu, cuối cùng cũng đến được châu Thạch Lâm.
Mà cảnh tượng đập vào mắt ngay lúc này khiến cho đồng tử của Lý Phàm khẽ co rụt lại.
Nhìn về phía đằng xa, mặt đất lõm xuống sâu hoắm, khắp nơi cháy đen. Đâu đâu cũng có dung nham màu đen di chuyển, khung cảnh hệt như tận thế.
Chốc chốc lại có dung hoả màu đen phun lên từ trong lòng đất, bắn lên trong không trung, khiến cho không khí như bị nướng đến mức méo mó, cực kỳ nóng.