"Cái gì? Thiên Đô rơi xuống?" Lần này đến lượt Phương Tái Tế đứng hình.
"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!" Sau một hồi Phương Tái Tế cực kỳ chắc chắn phủ định giả thuyết này: "Nếu như Thiên Đô thật sự va chạm với Huyền Hoàng giới chưa biết bên nào thảm hơn đâu!"
"Ý của tiên sinh là..." Lý Phàm khẽ híp mắt lại.
"Đúng vậy, Thiên Đô cực kỳ có khả năng đến từ Tiên giới trong truyền thuyết! Mà bóng người bên trong Thiên Đô kia cũng là tiên nhân trong truyền thuyết luôn! Sở dĩ các tu sĩ thập tông Tiên đạo không thể nào nhìn rõ được hắn là vì sau khi phi thăng thành tiên hắn đã hoàn thành biến đổi cấp độ sinh mệnh, vượt xa phạm vi tu sĩ bình thường có thể hiểu được!" Phương Tái Tế nói một cách hùng hồn.
"Lại là tiên nhân, không rơi xuống sao..." Lý Phàm chẳng ừ hử gì. Hắn nghĩ đến sự tồn tại vô định chiếm giữ vùng trời châu Nguyên Đạo, thôn phệ thời gian kia. Có lẽ thật sự bởi vì biến cố nào đó xảy ra nên mới dẫn đến hiện tượng cổ quái như vậy?
Thấy Lý Phàm có chút không tin, Phương Tái Tế lạnh lùng hừ: "Không tận mắt nhìn thấy đương nhiên không thể nào hiểu được sự hùng mạnh của Chân Tiên. Nếu ngươi có thể giống như ta, may mắn có được một chút 'Tử khí Thiên Đô' sẽ biết được những lời ta nói không hề giả dối. Đúng rồi, Lam Vũ kia có nói mình là dòng dõi của đại pháp sư Thiên Đô, có lẽ cũng không phải là nói bừa. Bởi vì bên trong Tử khí Thiên Đô cũng có không ít kế truyền của đại pháp sư Thiên Đô."