Nhưng Lý Phàm đột nhiên phát giác có chỗ không thích hợp, lời muốn nói ra chỉ đành dừng lại.
"Thiếu chủ đang lo lắng chuyện gì sao?"
Liễu Tam nhìn Lý Phàm, cảm thấy hắn có chút kì lạ.
Lý Phàm suy tư một lúc, ngược dòng tìm kiếm những cảnh tượng được ghi lại trong quá khứ của Hóa Đạo Thạch, lúc này mới hắn mới bừng tỉnh.
Hóa ra bản thân vậy mà lại bất tri bất giác quên mất chuyện biển Tùng Vân gặp kiếp nạn.
"Không biết ở kiếp này biển Tùng Vân hiện tại có cảnh tượng như thế nào, là vực thẳm hư vô hay là dãy núi khô cằn?"
"Nếu như nơi đó đã hóa thành hư vô thì lối vào tiểu thế giới còn tồn tại hay không..."
Sau khi suy nghĩ nhanh chóng, trên mặt Lý Phàm lộ vẻ nặng nề.
"Lần này ta ra ngoài, phát hiện ra một chuyện vô cùng đáng sợ."
Lý phàm lập tức nói chuyện biển Tùng Vân bị hủy, bị người đời dần quên lãng với Liễu Tam.
"Biển Tùng Vân?" Đầu tiên sắc mặt Liễu Tam có chút mơ hồ, sau đó cuối cùng cũng nhớ ra, gương mặt lộ vẻ khiếp sợ.
"Cũng may, bởi vì chúng ta phải chuyển đến Trường Sinh cốc nên mới vô tình tránh thoát được kiếp nạn này." Lý Phàm có chút cảm thán.
Tuy nhiên, Liễu Tam lại đặt trọng tâm lên việc mình vậy mà quên mất chuyện này.
"Khiến người đời trong lúc bất tri bất giác lãng quên đi vong ưu, đây chính là sức mạnh của Trường Sinh tân pháp ư?" Đối với Liễu Tam có ấn tượng với cường giả Trường Sinh kỳ còn dừng ở thời kì thượng cổ, lúc này bị chấn kinh cực kỳ.