Lý Phàm áp chế ý nghĩ trong lòng, nhìn Sóc Phong đã thu hồi khôi giáp màu vàng lại hỏi: "Tuy kiếm gỗ của đạo hữu quả thật bất phàm. Nhưng ta cứ cảm thấy biểu hiện cụ thể của nó dường như còn có chút chênh lệch với Thiên chi kỳ trong truyền thuyết."
"Có phải do đạo hữu chưa hoàn toàn nắm giữ nó hay không?"
Sóc Phong nghe vậy, trên mặt hiện ra một tia bất đắc dĩ.
"Đạo hữu quan sát thật là tỉ mỉ! Thiên chi kỳ vật quả nhiên không thể coi thường. Cho dù dùng Trúc Cơ của ta cũng không thể làm đến hoàn toàn nắm nó trong tay. Thậm chí có đôi khi nó còn có thể thoát khỏi sự khống chế của ta."
"Vừa nãy thiếu chút nữa ngộ thương đạo hữu, chính là như thế."
Nghe thấy lời này, Lý Phàm cũng chợt nhớ tới đến kiếp trước chứng kiến cảnh tượng Sóc Phong và Tô tiểu muội chiến đấu.
Khi đó, Sóc Phong dường như đã hoàn toàn nắm giữ Thiên chi kỳ 'kiếm'. Từ đầu đến cuối đều chưa từng nhìn thấy tình huống mất khống chế xảy ra.
Nhưng khác với hiện tại, lúc ấy đối mặt với công kích liên miên không dứt của Tô tiểu muội, Sóc Phong chỉ là phòng thủ, chưa từng chủ động tiến công.
"Từng luồng bạch quang bắn ngược vô số công kích của kẻ địch trở về. Thậm chí uy lực còn khá nhiều so với chiêu thức ban đầu của đối phương."
"Đặc tính không khác gì kiếm gỗ. Chỉ là không thể chủ động công kích sao..."