Nhưng bây giờ nhận được Thiên Mệnh Huyền Vũ, còn có thể thi triển thần thông Huyền Điểu, ngược lại muốn thử xem sao.
Hơn mười ngày sau, Lý Phàm đi tới thành trấn người phàm trong trí nhớ.
Chính là ở chỗ cách ngoài thành không xa đó, Hàn Dịch bị Ngư Phụ liếc một cái đã hóa thành tượng đá.
Lúc này, thành trì người phàm này rõ ràng đã nằm trong phạm vi ảnh hưởng của tượng đá Hàn Dịch.
Lý Phàm nhìn lại, chỉ thấy cột khói khí vận trên đỉnh đầu của một đám người phàm, cho dù là phẩm chất gì thì trên đó đều có một luồng khí màu đen nồng nặc quấn quanh.
Biểu hiện cụ thể là các người phàm trong thành đều vận rủi quấn thân, mọi việc không thuận.
Đi bộ vô duyên vô cớ té ngã, bị thương đã coi là nhẹ. Người ăn cơm nghẹn chết, làm ăn thất bại cửa nát nhà tan cũng không ít. Đã có mấy người phàm nhận ra nơi đây dường như không thích hợp, muốn chạy trốn.
Nhưng thường đi đến nửa đường lại bởi vì nguyên nhân kỳ lạ mà bất hạnh bỏ mình.
Lý Phàm quan sát trên không trung một đoạn thời gian, sau khi người phàm chết, cột khí vận trên đỉnh đầu bọn họ trong nháy mắt tản đi.
Mà luồng khí đen quấn lấy đó nhân cơ hội này ăn như gió cuốn, đều thôn phệ hết. Ăn no nê xong, bỗng nhiên biến mất, không biết đi hướng nơi nào.
"Có chút thú vị."
Lúc Lý Phàm nghĩ như vậy thì chợt cảm thấy sau lưng mát lạnh, giống như có cái gì đó đang đánh về phía mình.