Giống như một bình thuốc nổ, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị kích nổ lúc nào không hay.
Thời khắc mấu chốt này, Đế Tam Mô và Lục Nhai trở về.
"Mang đồ về rồi chứ?" Sau khi nhìn thấy Hứa Khắc, Lục Nhai đầu tiên là hỏi như thế.
Khuôn mặt trầm ổn, không chút kinh hoảng nào.
Hứa Khắc gật đầu, lấy một cục thịt nhỏ còn đang say giấc ra từ trong túi thú trước ngực.
Chính là dị thú kỳ lạ có thể tự phân tách sau khi sinh ra mà Đế Nhất đã tặng.
Lục Nhai thấy thế, mặt lộ ra vẻ vui mừng. Hắn cẩn thận nhận lấy cục thịt, tỉ mỉ quan sát chốc lát, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Lục sư huynh, rột cuộc tiểu gia hỏa này có lợi ích gì thế, sao ngươi lại khẩn trương như vậy." Hứa Khắc biết từ trước đến nay Lục Nhai luôn vui buồn không lộ, mà lần này lại có thái độ khác thường, cho nên có chút tò mò hỏi.
"Ha ha, nó là hy vọng để chúng ta vượt qua kiếp nạn thành công." Ánh mắt của Lục Nhai lóe qua thần sắc khó hiểu, chậm rãi nói.
"Với nó á?" Hứa Khắc mở to hai mắt, cả khuôn mặt đều là vẻ không tin.
"Sau này ngươi sẽ biết." Lục Nhai không giải thích, vội vàng rời đi.
Chỉ để lại Hứa Khắc đầu óc mơ hồ và Lý Phàm như có điều suy nghĩ.
Ba ngày sau, chưởng môn của Ngự Thú tông tổ chức đại hội tông môn, tuyên bố một loạt kế hoạch nhằm ứng phó với kiếp nạn thiên địa giáng xuống.
Một là vì phòng ngừa sự giết chóc lẫn nhau do pháp không thể đồng tu dẫn đến, từ chưởng môn đi đầu, tất cả môn nhân đều phải tạm thời tản đi công pháp 'Ngự Thú Quyết', chỉ để lại tu vi của bản thân.