Lý Phàm thản nhiên cười, tầm mắt lại quay về đám người Thiên Dương.
Địa Hỏa Quy Nguyên Trận đã bị Thiên Dương vận hành tới cực hạn.
Không ngừng có địa hỏa dung nham ở đáy biển Tùng Vân phun ra ngoài, hình thành một hiện tượng lạ trong biển như hỏa long phun ra.
Lý Phàm biết đó là Thiên Dương đang toàn lực điều động lực lượng của địa hỏa Tùng Vân.
Lực địa hỏa vốn bị giới hạn bởi địa mạch, sẽ không dễ dàng bị tu sĩ nắm trong tay như vậy.
Nhưng lúc trước Hồng Hi vì dồn ép Xích Viêm đã phát động Thiên Nguyên Hoá Sinh trận phá hỏng toàn bộ địa mạch của biển Tùng Vân.
Vì vậy địa hỏa dung nham sẽ không có trói buộc nữa, giống như một con ngựa hoang chạy loạn khắp nơi không có dây cương trói buộc.
Khiến cho địa hỏa Quy Nguyên Trận có thể phát huy hiệu lực hai trăm phần trăm.
Thế nên theo một ý nghĩa nào đó, nhất ẩm nhất trác, Hồng Hi tiên quân cũng là tự chui đầu vào rọ.
Nhận thấy tốc độ năng lượng của bản thân mất đi nhanh hơn cả Xích Viêm, sắc mặt Hồng Hi tiên quân không ngừng thay đổi.
Lúc này nếu như hắn thu hồi Huyền Thiên Phong Linh, bỏ đi áp chế với Xích Viêm, toàn thân toàn tâm đối phó thì chưa chắc không thể thoát ra từ trong 'Địa Hỏa Quy Nguyên trận'.
Nhưng Huyền Thiên Phong Linh này chỉ có một cơ hội thi triển.
Sau khi sử dụng thì gương này cũng sẽ trở thành phàm vật.