Bởi vì Chu Thanh Ngang ngày thường vốn không thích cười nói, vì vậy cho dù vẻ mặt của hắn thoạt nhìn có vẻ hơi chất phác, trong lúc nhất thời cũng không gây nên sự nghi ngờ của tu sĩ khác.
Hơn nữa Lý Phàm cũng cố ý giảm bớt số lần gặp mặt người ngoài, lúc ngẫu nhiên có tiếp xúc cũng là dáng vẻ cúi đầu nghiêm túc xử lý chính vụ, bận bịu túi bụi.
Thế nên trong thành Tùng Vân lớn như vậy, cho dù tu sĩ lui tới tấp nập không dứt lại cũng chưa có người nào từng phát hiện Chu Thanh Ngang đã âm thầm hoàn thành hành động đổi trắng thay đen.
Tuy nói vẫn có sơ hở không nhỏ, thời gian dài chắc chắn sẽ bị người khác phát hiện.
Nhưng cả biển Tùng Vân bao gồm cả chúng sinh trong đó lại đều đã là đại nạn sắp ập đầu.
Lúc bản tôn Lý Phàm vẫn đang đi nửa đường.
Một ngày này, bất kể là bản thân hay là khôi lỗi thần niệm bám vào đều chợt cảm thấy run sợ một hồi.
"Đó là cái gì!"
Tiếng kinh hô trên thành Tùng Vân liên tục không ngừng khiến trong lòng Lý Phàm chợt động, nhìn lên bầu trời.
Chỉ thấy một hỏa cầu khổng lồ màu đen không một dấu hiệu bất thình lình xuất hiện trên bầu trời.
Mang vệt đuôi đen kịt xiêu vẹo hung hăng đập tới biển Tùng Vân.
"Đây là!" Đồng tử Lý Phàm bỗng nhiên co lại.
"Xích Viêm?" Cảm nhận được khí tức giống thật mà là giả truyền đến từ trong hỏa cầu màu đen, Lý Phàm có phần không dám xác định.