Hà Chính Hạo thoáng do dự, cuối cùng vẫn lấy việc chính vụ biển Tùng Vân cần phải có người duy trì, phụ trách làm lý do từ chối thỉnh cầu đi cùng của Cao Viễn.
Cao Viễn không nhiều lời nữa, chắp tay phiêu nhiên đi xa.
Trước khi rời đi, Cao Viễn cũng giao lại việc "tẩy trắng thân phận tu sĩ bí cảnh thượng cổ" cho Hà Chính Hạo.
"Chu Thanh Ngang" cũng bỏ ra một khoản tiền trà nước để bày tỏ thành ý của mình.
Bọn họ đều là đồng liêu cũ nên Hà Chính Hạo đương nhiên đồng ý. Nhân tiện, Hà Chính Hạo cũng hỏi dò xem Chu Thanh Ngang có ý định rời biển Tùng Vân không.
Chu Thanh Ngang cười lớn, nói tuyệt đối sẽ không có chuyện này.
Hà Chính Hạo nghe thấy vậy, lập tức cảm thấy yên tâm. Ngay cả Chu Thanh Ngang, người vô cùng thân tín của Bí sứ đại nhân cũng không có ý định tránh né tai họa, chứng tỏ tuy thiên địa chi phách đến có hơi nguy hiểm nhưng chắc chắn cũng không quá lớn.
Hắn càng tin chắc vào sự lựa chọn của mình, cũng không suy nghĩ gì thêm nữa. Sau khi khuyên can con gái rời đi, hắn bắt đầu xử lý việc "tu sĩ bí cảnh nhập minh".
Trong mắt hắn, việc này thật ra cũng giống như việc giúp người phàm Ly giới vượt biên khi hắn còn là người canh giữ đảo Lưu Ly.
Đều là thu phí theo đầu người, xử lý vô cùng quen tay.
Hơn nữa, hắn còn to gan hơn Cao Viễn rất nhiều, không sợ bị Tiên Minh điều tra xử lý.