Không bao lâu sau, từng luồng kim quang tản đi, Hà Hân Hân lấy lại tinh thần.
Xem xét tri thức đột nhiên nhiều ra trong đầu.
"Thái Vi Thiên Số", "Thiên Cơ Mê Lục", "Khí Cơ Lưu Chuyển Luận"...
Đây là các bộ sách của Thiên Cơ tông thượng cổ?
Hơn nữa còn là phiên bản nàng chưa từng đọc.
Hà Hân Hân ánh mắt sáng lên, nhất thời mừng rỡ không thôi.
Trên mặt cười như hoa nở, nàng hành lễ nhẹ giọng nói: "Tạ ơn tiền bối."
"Không sao, hiếm khi gặp được người được chọn thích hợp. Huống chi cũng không tính là vật trân quý gì." Lý Phàm xua tay.
Sau đó hắn lại nhìn về phía Hà Chính Hạo.
Trái tim Hà Chính Hạo chợt ngừng.
"Biển Tùng Vân có thể biến cố xảy ra hay không?" Lý Phàm khẽ cười.
"Ta đều sẽ không đi, Hà Chính Hạo ngươi lại đang sợ điều gì?"
"Ngươi lại đang sợ điều gì?"
Đây chẳng khác nào giọng điệu giết người tru tâm. Hà Chính Hạo nghe vậy tức thì chảy xuống mồ hôi lạnh.
"Tiểu nhân tuyệt không hai lòng, đại nhân minh xét!" Hắn tỏ thái độ nói.
"Suy nghĩ nhiều lên, tự giải quyết cho tốt!" Lý Phàm hừ lạnh một tiếng, sau đó ảo ảnh vỡ nát, tiêu tán vô tung.
Rất lâu sau Hà Chính Hạo mới dám thẳng người.
Lau mồ hôi trên trán, hắn thở phào một hơi. Lại chợt nghĩ đến đang ở nữ nhi bên cạnh bèn không nhịn được ho khan, nháy mắt khôi phục như thường.