Nhìn dáng vẻ làm như có thật này, trong lòng Hà Chính Hạo không kiềm nổi cũng nói thầm.
"Không có khả năng đâu, trong thành Tùng Vân sao lại có nguy cơ sinh tử chứ? Gần đây ta một mực thành thật an phận, không có làm chuyện gì sẽ khiến Bí sứ đại tức giận." Cẩn thận ngẫm nghĩ, Hà Chính Hạo càng thêm cau mày, nghi hoặc khó hiểu.
"Chẳng lẽ là Ngũ Lão hội giở lại chiêu cũ, lại muốn tập kích Tùng Vân tiên thành?" Bỗng dưng Hà Chính Hạo nhớ tới chuyện cũ năm xưa ở biển Tùng Vân, không khỏi giật mình.
"Không thể nào... Không phải là mới tổ chức xong hội giao lưu hữu hảo hả?" Hắn trở nên có phần do dự.
Đi qua đi lại trong phòng, mặt mày thấp thỏm bất an.
Hà Hân Hân nhìn dáng vẻ do dự, trước sau khó mà quyết định của lão phụ thân mình, trong lòng cũng không khỏi lo lắng.
Đồng thời, phản ứng của Hà Chính Hạo cũng chênh lệch rất lớn với "nghe xong kết quả thôi diễn bèn lập tức bất chấp tất cả, theo nàng trở về châu Thiên Vũ" trong dự đoán của nàng. Trong lòng tiểu cô nương cũng không tránh được khó chịu, oán trách phụ thân không tín nhiệm mình.
Hà Chính Hạo không phát hiện biến hoá khó hiểu trong lòng nữ nhi, chỉ tiếp tục chần chừ.
Không phải là hắn không tin nữ nhi. Thế lực của Hoành gia châu Thiên Vũ, năm đó hắn từng tự mình trải qua đủ loại chuyện cũng rõ ràng vô cùng. Môn "Đạo Võng Thiên La" chế tạo vì Hà Hân Hân nhìn qua cũng quả thực không phải vật phàm.