"Là nàng? Quả nhiên cũng đã nhận ra được nguy hiểm của lão phụ thân rồi à?" Ánh mắt Lý Phàm chớp động.
Chỉ thấy một thiếu nữ ngồi trong một căn phòng của Bố Chính đường, đang tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây. Đúng là nữ nhi của Hà Chính Hạo, Hà Hân Hân.
Mà Hà Chính Hạo vốn có phần lười nhác, công việc cũng không bận rộn là bao lúc này lại thoạt nhìn vô cùng bận rộn.
"Hà đại nhân, chuyện này ngươi nhất định phải giúp đảo bọn ta một tay!"
"Đại nhân, thu hoạch của quả Thái An trên đảo Thái An năm nay không được tốt. Có thể châm chước một xíu không?"...
Một đống người chen chúc sau lưng Hà Chính Hạo, đi theo hắn vào trong phòng.
Hà Hân Hân quan sát Hà Chính Hạo một phen trước, sau khi xác nhận đối phương đúng là phụ thân của mình, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ.
Sau đó lại nhìn dáng vẻ bận rộn bị mọi người vây vào giữa của đối phương, trên mặt lại hiện ra một tia kinh ngạc.
Nói cho cùng tuổi còn nhỏ, giấu không được tâm sự.
Hà Chính Hạo nhìn hết biểu cảm trên mặt nữ nhi vào trong mắt, trong lòng không khỏi có mấy phần đắc ý.
"Khụ khụ..."
Hắn trầm mặt, khiển trách: "Đều đã nói với các ngươi rồi, hiện tại ta có chuyện quan trọng trên người! Như này đi, ngày mai các ngươi lại đến, chắc chắn sẽ xử lý thỏa đáng cho các ngươi!"
Đám tu sĩ bên cạnh Hà Chính Hạo liếc nhìn nhau, sôi nổi gật đầu đáp ứng.