"Càng quỷ dị hơn là, từ trên người bọn họ, ta thế mà hoàn toàn không cảm giác được sinh mệnh khí tức. Ta vốn còn tưởng rằng bọn họ đã vẫn lạc, chỉ là thi thể hành động dựa hết vào bản năng. Vừa muốn tới gần tìm tòi hư thực, một người trong đó vậy mà như đã phát hiện tung tích của ta, quay đầu lại. Đồng thời còn có một luồng thần thức thăm dò ra."
"Nhiệm vụ chủ yếu của ta lúc đó vẫn là tìm kiếm Trường Sinh cốc. Để tránh phiền phức không cần thiết, ta phát ra một luồng thần niệm, sau khi tỏ vẻ chính mình không có ác ý bèn chủ động lui bước."
"Trường Sinh cốc giấu kín trong sương trắng, sau này nếu lúc Dược Vương tông chúng ta ra vào có lẽ còn có thể đụng phải đám người kia. Vẫn nên sớm tính toán trước."
Theo lời nói rủ rỉ của Liễu Tam, Lý Phàm lại bày ra vẻ mặt dần nghiêm trọng.
"Tu sĩ trong sương trắng không hề có khí tức sinh mệnh lại không khác gì tu sĩ bình thường?"
Gần như trong nháy mắt, Lý Phàm lập tức nghĩ đến đội tu sĩ Vạn Tiên Minh tuy tử vưu sinh từ trong sương mù trắng đi ra vào neo định năm thứ hơn bốn trăm ở đời trước.
"Nghịch sinh tử chi lý hiện tại đã thành công?"
Lý Phàm tức thì gặng hỏi kỹ càng Liễu Tam về tình hình đội tu sĩ đó.
Một lúc sau, trong lòng Lý Phàm hơi ổn định lại.
"Vô tri vô giác như cái xác không hồn. Cách khởi tử hoàn sinh chân chính còn kém không ít. Chỉ là quả thực là lần nữa sinh ra đặc trưng sinh mệnh từ trong thi thể."