Bất kể là bọn họ thẳng thắng luận đạo hay là đấu pháp chém giết. Đối với tu sĩ cảnh giới thấp, quan sát phỏng đoán nhiều lần đều rất có ích.
Còn có người tâm tư lanh lẹ, coi Quan Cảnh Kính ghi lại hình ảnh thắng lợi thiên kiêu tương quan như lễ vật tặng cho người trong cuộc. Để giành được hảo cảm của đối phương.
Lại thêm trong những năm gần đây, bởi vì sự vẫn lạc của tu sĩ, số lượng Quan Cảnh Kính còn lại trên đời cũng không ngừng giảm bớt. Cho tới bây giờ đã là mức độ một kính khó cầu.
Có vết xe đổ, khó trách "Thiên Linh Quan Cảnh Kính" lần này lại cháy hàng không dứt.
Chỉ có một trăm điểm độ cống hiến, Lý Phàm tự nhiên phải mua một chiếc.
Sau khi tới tay, Lý Phàm phát hiện chế tác của Quan Cảnh Kính này quả thực có chút thô ráp.
Không nói đánh đồng với Thiên Huyền Tiểu Kính, ngay cả so với gương đồng của người phàm cũng kém xa. Căn bản là một tảng đá đánh bóng mà thành.
"Sẽ không phải lại là thuê ngoài đấy chứ."
"Bán một trăm điểm độ cống hiến, không biết chi phí bao nhiêu. Tuy rằng đơn giá không cao nhưng cả Vạn Tiên Minh này có bao nhiêu tu sĩ..."
"Cũng không biết làm giàu cho người nào."
Trong lòng Lý Phàm nói thầm một hồi, cất nó lại.
Nhân lúc tu sĩ trên đảo nhiệt liệt thảo luận hội giao lưu, lặng yên về tới trên đảo Thân Hóa.
Trong mấy ngày này, đám người Liễu Tam không ngừng nghỉ một khắc, sử dụng hết toàn nguyên vật liệu chuẩn bị trước.