Hồng Hi cười ha ha, không nói thêm gì, chỉ bảo Lý Phàm không ngừng cố gắng. Mặc kệ tâm tư người phía dưới, cứ để hắn giúp giải quyết.
Đúng như dự đoán, ba ngày sau, Hồng Hi tiên quân đã trở về lần nữa triệu tập toàn thể tu sĩ trong thể chế của biển Tùng Vân đến trò chuyện.
Lúc bọn họ sôi nổi cho rằng Lý Phàm lừng lẫy nhất thời từ đây sẽ mất đi quyền thế, bị đánh vào phàm trần, Hồng Hi tiên quân lại tuyên bố ngay trước mặt mọi người, Lý Phàm sẽ tiếp tục thay hắn chấp chưởng chính vụ.
Điều này làm cho đám người Hà Chính Hạo vốn tâm thần bất định bất an nháy mắt vui mừng như điên.
Mà tu sĩ còn lại cũng đều là vẻ mặt khó mà tin nổi.
Lặng lẽ dùng khoé mắt đảo qua khuôn mặt thần sắc tự nhiên của Lý Phàm, trong lòng vừa kinh vừa sợ.
Càng thêm miên man bất định đối với bối cảnh sau lưng Lý Phàm.
Làm cho Hồng Hi tiên quân thống trị biển Tùng Vân trăm năm đều bị ép nhượng quyền, thực lực ẩn giấu trong tối của Lý Phàm rốt cuộc đáng sợ đến cỡ nào?
Không để tâm sắc mặt mọi người biến ảo, Lý Phàm khom mình hành lễ với Hồng Hi tiên quân, lại lần nữa ngỏ ý cảm ơn.
Mà Hồng Hi tiên quân lại lười biếng xua tay, một chân bước ra, biến mất giữa sân.
Lý Phàm tự nhiên biết, Hồng Hi tiên quân hắn là lười quản mấy chuyện tào lao ở biển Tùng Vân, ước gì làm một chưởng quỹ phủi tay.