"Ta và ngươi rất quen thuộc hả?" Trong lòng hắn nghĩ như vậy.
Hồng Hi tiên quân thì hoàn toàn không để ý tới dị dạng trong mắt Lý Phàm, vỗ vai hắn, hết sức vui mừng.
"Tốt! Ngươi làm tốt lắm! Sau khi nghe đảo Vạn Tiên bị Ngũ Lão hội gần như nhổ tận gốc, vốn dĩ ta và Tử Vân còn lo lắng, biển Tùng Vân từ đây sẽ trở nên rối loạn. Không nghĩ tới lại có ngươi hoành không xuất thế. Trải qua mấy năm, xếp hạng chỉ tiêu các loại khảo hạch không chỉ không hạ xuống, ngược lại còn tăng lên mấy hạng!"
"Ngươi nói sao người không tỉnh lại sớm hơn chứ? Nếu không những năm này sao ta lại bị đủ loại chuyện làm cho sứt đầu mẻ trán?"
"Tiếp tục làm! Kế tiếp, chính vụ của biển Tùng Vân vẫn giao cho ngươi quản lý!"
Hồng Hi tiên quân lộ ra vẻ cực kỳ vui mừng.
Lý Phàm không khỏi trầm mặc.
Hồng Hi mặc áo trắng như một thân nhẹ nhàng, trong miệng ngâm nga tiểu khúc không biết tên, về tới trước bàn dài trong phòng.
Ưu nhã tự rót một ly trà xanh, đắc ý uống vào.
"Mỗi ngày nằm bất động đều có thể nhìn thấy công huân lên nhanh, đây mới là cuộc sống chứ." Hắn uể oải phải nói.
Quay đầu nhìn thấy Lý Phàm trước sau vẫn đứng yên tại chỗ, lập tức hô lên: "Ấy, không cần câu nệ như vậy. Cũng tới uống ly trà nào!"
"Vậy thì đa tạ thành chủ đại nhân!" Lý Phàm cũng không từ chối, tiến lên ngồi xuống.