"Thứ ba thì..."
Tây Môn Vũ nói tới chỗ này, lại im lặng không nói tiếp nữa.
"Sao vậy? Đạo hữu có điều gì khó nói sao?" Lý Phàm có chút ngạc nhiên.
"Cái này thì không phải, chỉ là suy đoán của ta có chút kinh thế hãi tục, lại không có căn cứ. Nói ra sợ khiến người trong ngành chê cười." Tây Môn Vũ có chút do dự nói.
Chuyện này trái lại càng khiến Lý Phàm cảm thấy hứng thú: "Không sao, học vấn phong phú của đạo hữu, chính là hiếm thấy thế gian. Nói ra, để cho ta biết thêm kiến thức cũng tốt."
Có lé là lâu rồi không có ai tỏ ý khẳng định như thế với Tây Môn Vũ, sau khi hắn nghe được lời của Lý Phàm, cũng trở nên có chút vui vẻ.
Lúc này nói: "Nói ra có thể đạo hữu có chút không tin, địa hình từ xưa tới nay trải qua hàng năm so sánh của ta, ta phát hiện, cả vùng đất Huyền Hoàng giới, có một phần vùng đất thượng cổ rất lớn, khuyết thiếu."
"Giống như bị tươi sống cắt mất một phần."
"Nhưng mà..."
Giọng điệu của Tây Môn Vũ lại có chút nghi ngờ.
"Có một vài địa phương, lại giống như tự nhiên xuất hiện từ trong hư không, Tu Tiên giới ngày xưa hình như không hề tồn tại khu vực như vậy."
"Cho nên, cho dù nhìn thế nào, toàn bộ Huyền Hoàng giới so với thời xưa, không chỉ không bị thu nhỏ lại, mà còn tăng lớn một vòng."
"Thật là kỳ quái hiếm gặp, khiến người suy tư trăm mối vẫn không thể giải thích được."...