Lý Phàm giải thích: "Lòng người khó đoán, chỉ có lợi ích mới là mãi mãi. Vậy nên, để có thể mau chóng ổn định làm ra Trường Sinh đan. Vẫn phải làm phiền Liễu lão ngài!"
Vẻ mặt Liễu Tam nghiêm túc: "Khôi phục vinh quang Dược Vương tông, lão phu không thể chối từ. Thiếu chủ cứ yên tâm!"
Dẫn một nhóm đệ tử đi vào phòng luyện đan trung tâm Dược Vương đỉnh, Liễu Tam trầm giọng nói: "Thiếu chủ giao cho ta quyền hạn, để ta tiếp quản Dược Vương Chân Đỉnh."
Theo thần niệm Lý Phàm khẽ động, tạm thời chuyển gian quyền sử dụng chỗ này, giữa sân trống rỗn hiện ra một ảo ảnh dược đỉnh.
Liễu Tam vỗ nhẹ hư không, ảo ảnh kia liền từ hư không, 'bang' một tiếng rơi xuống mặt đất.
"Đứng vào hàng!" Ánh mắt Liễu Tam quét qua chúng đệ tử bên cạnh, nhẹ giọng quát lên.
Tổng cộng chín mươi chín đệ tử Trúc Cơ tinh nhuệ được chọn lọc kĩ càng, lần lượt điểu khiển tiểu Dược Vương đỉnh của mình dựa theo phương vị riêng, từ trong ra ngoài, lấy Dược Vương Chân Đỉnh làm trung tâm, từ từ dàn hàng.
Ánh sáng màu xanh phát ra từ Dược Vương Chân Đỉnh, lấy tiểu đỉnh xung quanh làm tiết điểm, trong chốc lát nối liền hoà với nhau, phác hoạ ra hình dáng của một đại trận đầy đủ trên mặt đất.
"Đại trận Tế Thế Trường Sinh sao..." Lý Phàm đứng một bên âm thầm quan sát nhìn một cảnh này, như có điều suy nghĩ.
Chỉ thấy Liễu Tam dùng toàn lực vận chuyển Trường Sinh kinh, một luồng Trường Sinh Thanh Lực thuần khiết chảy ra từ trung tâm Dược Vương Chân Đỉnh, xoay chuyển một vòng bên ngoài, lại trải qua sự cường hoá, tôi luyện của trận pháp, lại càng trở nên sinh cơ dạt dào mấy phần, một lần nữa quay trở lại trong Chân đỉnh.