Một tháng sau.
Khi Liễu Tam đầy mặt thất bại phong trần mệt mỏi vội vàng trở về, nhìn thấy chính là cảnh tượng chúng đệ tử bên trong Dược Vương đỉnh tỏa ra sinh cơ hoàn toàn mới.
Liễu Tam kinh hãi.
Lúc này lại nghe Lý Phàm hỏi: "Liễu lão, chuyện làm như thế nào rồi?"
Mặt già của Liễu Tam đỏ lên, đang muốn trả lời, nhìn một chút các đệ tử xung quanh đang thảo luận với nhau điều gì đó, cuối cùng vẫn là kéo Lý Phàm qua một bên, truyền âm nói: "Hỗ thẹn với ủy thác của thiếu chủ. tuy ta đã xem qua bản đồ, nhưng lúc thật sự bắt đầu thăm dò thực địa, mới hiểu được cái gì là sông núi biến đổi lớn."
Liễu Tam thở dài một hơi: "Cản bản không tìm được hình bóng ban đầu trong trí nhớ, quả thật giống như là hai thế giới hoàn toàn khác biệt."
"Hơn nữa, tu sĩ Hợp Đạo so với trước kia của chúng ta nhạy cảm hơn rất nhiều. Ta đã vô cùng bí mật che giấu hơi thở rồi, nhưng vẫn bị phát hiện."
Lý Phàm nghe vậy, không khỏi nheo mắt lại.
"May mà hắn tưởng nhầm ta là tu sĩ Ngũ Lão hội, chỉ lên tiếng cảnh cáo một hổi, nói gì mà 'Hội giao lưu thân thiện' sắp cử hành rồi, bảo ta không nên chạy loạn. Nếu không sẽ không tránh được hiểu lầm không đáng có. Hừ..."
Liễu Tam hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt có chút không cam lòng.
Chẳng qua chỉ chốc lát sau, hắn vẫn còn có chút bất đắc dĩ: "Ai, ta có thể cảm giác được tu vi đối phương cũng là Hợp Đạo trung kỳ. Nhưng nếu thật sự đánh nhau, e là ta không phải đối thủ của hắn."