"Ngươi tỉnh rồi." Hạ Dã nghe thấy đối phương dùng thanh âm cực kỳ dễ nghe nói.
Khẩn trương trong lòng lập tức tiêu tán không ít, Hạ Dã cũng theo bản năng thả lỏng.
Rồi sau đó, người nọ vì hắn giải thích nguyên nhân của chuyện đã xảy ra.
Gặp phải một ngôi sao băng từ trên trời rơi xuống. Lại cảm thấy một đỉnh nhỏ lúc trước tình cờ có được sinh ra cộng hưởng với sao băng, cho nên mới đến đây xem xét.
Đi vào trong đỉnh, phải hiện toàn bộ các gian phòng đều khóa chặt cửa.
Chỉ có chỗ của Hạ Dã, không biết vì sao lại mở.
Phát hiện cơ thể Hạ Dã bị thương nặng, cho nên mang hắn ra chữa trị...
"Thật sự cảm ơn tiền bối." Hạ Dã không để ý tới nhiều điểm bất hợp lý trong lời nói của Lý Phàm, tràn đầy cảm kích nói.
Sau đó, trong lúc hắn trò chuyện cùng Lý Phàm, càng không ngừng nhận được kinh hãi.
"Cái gì, chỗ này là Huyền Hoàng giới?"
"Tại sao lại quay trở lại?"
"Vậy mà trôi qua mấy ngàn năm rồi?"
Hạ Dã mất hồn mất vía, không có chút nghi ngờ nào đối với lời nói của Lý Phàm, chỉ là nhất thời khó có thể tiếp nhận được thực tế này.
"Là ta thiếu suy xét. Hẳn là nên chờ ngươi khôi phục một chút, rồi nói cho ngươi biết chân tướng."
"Ngươi tạm thời nghỉ ngơi đi, chỗ này có ta canh chừng, ngươi yên tâm." Nhìn bộ dáng thất hồn lạc phách của đối phương, Lý Phàm vô cùng ôn hòa nói.
Hạ Dã gật đầu, có chút thụ sủng nhược kinh. Nằm trên giường đá trong mật thất, không qua bao lâu đã mê man thiếp đi.